TƯ TƯỞNG THÔNG SUỐT, MỚI CÓ THỂ KIÊN TRÌ

Trong một tiết học đầu tuần hôm đó, khi thầy và trò đều đang tranh luận rất rôm rả về mục tiêu sống của mỗi người. Thầy giáo chợt nghĩ ra các câu hỏi khác nhau và hỏi tất cả học sinh trong lớp.

Thầy giáo hỏi: “Nếu các em lên núi chặt cây, vừa vặn trước mắt có hai gốc cây, một gốc cây to, một gốc cây nhỏ, các em sẽ chặt gốc nào?” Câu hỏi vừa ra, tất cả học sinh đều nói: “Tất nhiên là chặt gốc cây to rồi.”

Thầy giáo cười cười, nói: “Vậy nếu gốc cây to kia chỉ là một gốc bạch dương bình thường, mà gốc cây nhỏ kia lại là gốc một cây thông thì sao , bây giờ các em sẽ chặt cây nào?”

Tất cả học sinh trong lớp đều bắt đầu suy nghĩ, và chúng nghĩ cây thông tương đối quý, nên trả lời: “Tất nhiên chúng em sẽ chặt cây thông, bạch dương không được bao nhiêu tiền!”

Tư tưởng thông suốt, mới có thể kiên trì

Thầy giáo vẫn mang theo nụ cười không đổi nhìn đám học trò ngây thơ hỏi tiếp: “Nếu gốc cây dương là thẳng tắp, mà cây thông lại uốn éo xiêu vẹo, các em sẽ chặt cây nào?”

“Nếu là như vậy, chúng em sẽ vẫn chặt cây bạch dương. Vì cây bạch dương sẽ dễ làm thành các vật phẩm cần dùng hơn, còn cây thông cong queo ngoằn ngoèo, làm gì cũng không làm được!”, một cậu bé đứng ngay người dậy nhanh nhảu đáp.

Thầy giáo vẫn không ngừng lại, nhìn cả lớp một lượt rồi thầy tiếp tục đặt câu hỏi: “Cây bạch dương tuy thẳng tắp, nhưng bởi đã lâu năm, nên phần giữa mục rỗng, lúc này, các em sẽ chặt gốc nào?”

Không thể hiểu nổi thầy đang nghĩ gì nhưng vẫn từ điều kiện của thầy giáo mà đám học sinh suy nghĩ rồi nói:

“Thế thì chúng em lại chặt cây thông, cây bạch dương ở giữa đã mục rỗng, càng không thể dùng thì chúng em còn chặt làm gì nữa ạ!”

Sau đó thầy liền hỏi: “Thế nhưng dù cây thông ở giữa không mục rỗng, nhưng nó cong queo quá ghê gớm, bắt đầu chặt rất khó khăn, các em sẽ chặt gốc nào?”

Học sinh không thể kiên nhẫn được nữa, chúng đáp: “Vậy chúng em sẽ chặt cây dương. Nếu cả hai cây đều mục rỗng như nhau thì có nghĩa là đều không dùng được, đương nhiên chúng em sẽ chọn cây dễ chặt!”

Thầy giáo vẫn chưa dừng ở đó mà tiếp tục đưa ra điều kiện khác để hỏi:

“Ví dụ trên cây dương có một tổ chim, mấy con chim non đang ở trong ổ, các em sẽ chặt gốc nào?”

Cậu bé ở cuối lớp từ nãy đến giờ chăm chú những câu hỏi của thầy đứng dậy lên tiếng: “Thầy ơi! Rốt cuộc thầy muốn nói gì cho chúng em vậy? Hỏi những thứ đó làm gì vậy thầy?”

Thầy thu hồi nụ cười, nói: “Các em vì sao không tự hỏi mình, rốt cuộc là chặt cây để làm gì? Tuy điều kiện của thầy thay đổi, nhưng yếu tố cuối cùng quyết định kết quả là động cơ ban đầu của các em. Nếu muốn lấy củi, các em liền chặt cây dương; muốn làm hàng mỹ nghệ, liền chặt cây thông. Các em tất nhiên sẽ không vô duyên vô cớ cầm theo búa lên núi chặt cây chứ?!”

Nghe thầy nói xong cả lớp đều trầm ngâm những lời thầy nói mà đã quên tiết học đã kết thúc được 10 phút rồi.

Bài học: Một người, chỉ khi trong nội tâm đã có mục tiêu từ trước, thì lúc làm việc mới không bị đủ loại điều kiện và hiện tượng bên ngoài mê hoặc. Mục tiêu của bạn đã rõ ràng sao? Tư tưởng thông suốt, mới có thể kiên trì.

Happyland – sưu tầm

Trả lời

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

0912598058